Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2018

Bóng tối và ánh sáng

Quay lại trường đại học để tiếp tục việc học, trái tim từ mặt trời giúp cậu không còn phải chịu đừng những cơn đau từ việc bóng tối gặm nhấm lấy cơ thể. cánh tay trái phục hồi nhờ sức mạnh của người em. Cậu vẫn giữ tình cảm của mình với cô gái học báo chí tuyên truyền, sứ giả của các vị thần người đưa tin. 1 người mù với kỹ thuật bắn cung tuyệt đỉnh, có thính giác cực kỳ nhạy bén, sử dụng tấm lót gỗ dưới chân để di chuyển trong rừng núi, 1 cuộc chiến không phân cao thấp giữa họ xảy ra, sứ giả truyền tin cuộc họp giữa các bộ lạc. Họ tìm đến ngôi nhà của Khum tạo ra 1 vụ hỏa hoạn, ngụy tạo 1 cái chết, cuộc hẹn là vào 3 tháng sau đó. Anh ta tìm đến người thầy cũng như người giúp anh ký kết hiệp ước với quỷ để tiếp tục nhận được sự huấn luyện, người bạn đồng hành cũng quyết định ra đi một thời gian, quay lại nơi anh từng sinh ra ngồi làng bị hóa thành roombie để tìm kiếm nguồn sức mạnh lớn hơn, họ hẹn nhau trước khi tới nơi tụ họp 10 ngày. Họ gặp lại nhau, tốn thêm thời gian để sửa chữa lại cây rựa. Tìm đến với bộ tộc của mình với những chiến binh mang trong mình sức mạnh của thần mặt trời, độ mạnh hay yếu của sức mạnh tùy thuộc vào từng người. Trưởng lão nói những lời an ủi tới cái chết của gia đình anh, cũng như bộ lạc bị hủy diệt. Quảng trường chiến đấu ở sâu trong núi rừng giữa những cây cột đá được phong ấn sức mạnh. Anh gặp được rất nhiều người từ bộ tộc của mình có người là thương gia, có người là đầu bếp, ca sĩ, diễn viên... Anh gây sự xung đột với một người cùng bộ tộc, hắn to lớn và sở hữu sức mạnh to lớn từ thần mặt trời. Cuộc thi diễn ra vô cùng quyết liệt, cuộc chơi gồm có 1 người cầm bài chủ, những người cầm bài lính, có người cầm bài tướng. Bài chủ sẽ được giấu kỹ, quân sẽ được chia ra để giữ thành hoặc tấn công, người tấn công là cướp thành, người phòng thủ là giữ thành. người cướp thành chỉ cần cướp được cờ lệnh ở giữa thành là thành công, khu vực cướp cờ sẽ được bao bọc bởi tương thành, lính dính 2 quả bóng sẽ bị loại, tướng dính 3 quả bóng thì bị loại, có 3 màu xanh đỏ và vàng. đèn sẽ ngẫu nhiên bật 3 màu này, những người thủ thành sẽ lựa chọn màu đúng với màu đèn được bật lên để ném trúng người cướp thành, nếu đúng màu và đúng số lượng người cướp thành sẽ bị loại bỏ. Người giữ thành di chuyển liên tục xung quanh những bức tường thành và tấn công qua những ô cửa. Người cướp thành di chuyển liên tục né tránh hoặc núp sau một số chướng ngại vật để tránh công kích, tuy nhiên mỗi thành trì sẽ có những cạm bẫy khác nhau do bên thủ thành sắp đặt, mỗi bên có 5 lần công và 5 lần thủ, bên tấn công cũng được phép tấn công bên thủ, chỉ cần bên thủ thành trúng 2 quả bên đó sẽ tính là bị tiêu diệt. Cạm bẫy có thể né, nếu như dính cảm bẫy coi như là bị loại dù là tướng hay lính đềy vậy, có các loại cạm bẫy khác nhau mỗi loại cãm bậy sẽ có số điểm tương ứng, số lượng điểm sẽ được tính chung vào điểm tổng họ có thể sử dụng. Ví dụ 100 điểm là điểm tổng, mỗi trận thủ thành sẽ dùng 20 điểm, cạm bẫy 1 = 10 điểm + cạm bẫy 2= 5 điểm + cạm bẫy 3 = 5 điểm. Mỗi lần cướp thành diễn ra 3 hoặc 5 phút, tùy thuộc vào số phút đặt cược, chỉ có người quyết định mới biết được, và phải quyết định trước khi trận đấu bắt đầu, chỉ có 2 lần được sử dụng trận đấu 5 phút. Trong quá trình bên giữ thành ném bóng, bên giữ thành phải di chuyển liên tục qua các bức tường thành sáng đèn, là nơi được phép tấn công, nếu như ném bóng trúng bên giữ thành khi họ tấn công qua các ô cửa thì chỉ cần dính 1 quả bên giữ thành sẽ thua, nếu tấn công qua các khe hở khi họ di chuyển thị phải 2 quả bóng mới có thể loại bỏ hoàn toàn. nếu như bên giữ thành ném bóng nhầm máu vào người cướp thành thì sẽ bị mù trong vòng 20s, còn người tấn công có 3 quả bóng để ném, ném hết là hết cơ hội tấn công, lính sẽ bị giới hạn tấn công ở màu đỏ, màu xanh được phép tấn công, màu vàng là được phép đỡ đòn cho tướng nhưng không được tấn công. Nếu đỡ đòn khi màu vàng sẽ được đỡ 2 quả, còn bình thường chỉ dính 1 quả là bị loại bỏ, tướng nếu như dính bóng ngoài việc bị trừ mạng còn bị trừ thời gian, mỗi lần là 20s, nếu tướng bị loại bỏ tấn công xem như kết thúc. Trong quá trình lính bị tiêu diệt nhưng vẫn cố tình che cho đồng đội mỗi trái bóng trúng phải bị trừ đi 15s, nếu như cố tính ném trúng lính bị tiêu diệt sẽ không có bất kỳ lợi ích gì. Người cầm chủ bài ẩn trong số những tướng lĩnh, nếu như để người chủ bài chiếm thành thì đội họ sẽ được tính là 2 lần cướp thành thành công, những lần tấn công sau đó sẽ được tăng thêm 2 phút thời gian, lĩnh hoặc tướng được cộng thêm 1 mạng. Nếu chủ bài bị tiêu diệt trận đấu xem như kết thúc, đội đó sẽ thua. Bên tấn công trước có thể đối diện với nguy cơ thua trước, vì vậy bên tấn công sau cũng có lợi thế không nhỏ, có thể chỉ tấn công 4 trận nhưng tiêu diệt được chủ bài xem như chiến thắng, việc chủ bài xuất hiện ở đội thứ mấy trong ván đấu sẽ được giữ kín có thể xuất hiện ngay từ đầu, cũng có thể xuất hiện ở giữa hoặc cuối ván đấu. 1 ván đấu có 3 trọng tài, nếu như ván đấu trước 1 lính bị tiêu diệt sẽ bị trừ 5 điểm trong tổng điểm 100, nếu tương bị tiêu diệt sẽ trừ 5 điểm + 30s, bên giữ thành bị tiêu diệt lính + 15s, tướng ván sau được thêm 30s, và xem như bên thủ thành thua. Người công thành sẽ di chuyển liên tục qua các khung đường 1 - 2. màu xanh sẽ là cả 2 làn đường, vàng đường 1, đỏ đường 2.

Hoàng tử bóng đêm

Là người dân tộc miền núi, gia tộc của anh con trai khi sinh ra sẽ được thừa hưởng 1 phần sức mạnh từ mặt trời vào năm 3 tuổi, nhưng bố mẹ anh bị giết vào năm a tròn 3 tuổi, sức mạnh từ mặt trời của anh bị tước đoạt, người e trai vừa tròn 6 tháng tuổi bị bắt đi. anh mất đi sức mạnh và ký ức, sau đó được một gia đình bộ tộc gần với thành phố nhận nuôi, anh sinh sống như một người bình thường, nhưng đến năm 16 tuổi anh thường xuyên mơ thấy ác mộng khi thấy gia đình bị tàn sát. Cha mẹ nuôi kể cho anh về việc họ đã nhặt được anh như thế nào, anh tìm về ngôi làng xưa, đến với vùng đất bóng tối để tìm được sự chỉ dẫn, ký hiệp ước với quỷ để lấy sức mạnh từ bóng tối. "Trái tim của người sẽ bị bóng tối bao phủ mỗi khi ngươi nhận sức mạnh từ nó", tìm lại ký ức từ bóng tối, anh muốn trả thù, 1 kế hoạch trả thù được lập lên, đầu tiên là tiêu diệt kẻ sở hữu vu thuật biến động vật trở thành những con rombie điên cuồng, anh cứu sống cô gái là một nhà báo, cô gái đang là sinh viên năm 2 của trường báo chí và tuyên truyền. Mỗi đêm khi sức mạnh bóng tối xâm chiếm trái tim anh phải chịu đựng với nỗi đau đớn tuyệt cùng, anh cứu được một người thợ rèn với sức khỏe phi thường sau khi bị rombe hóa, một vài bộ phận trên cơ thể của người thợ rèn bị hư hỏng, anh ta lắp ráp lại cơ thể bằng những thiết bị bằng kim loại, phần chân phải lắp lại gót chân bằng sắt, cánh tay trái bằng kim loại, phần vai. Tuy cơ thể bị tàn phá nhưng sau khi trở lại bình thường sức mạnh cơ thể anh gấp 3 lần trước đây, anh ta rèn cho khum một cây rựa sắc bén, cô nhà báo trở thành hoa tiêu, khum chiến đấu và tấn công vào sào huyệt để trả thù, đồng hành cùng anh ta là anh thợ rèn, càng ngày khum càng mạnh hơn đi theo đó là trái tim dần bị ăn mòn, anh chiến đấu với người em trai của mình, khi người em bị tẩy não và xem anh như kẻ thù. cánh tay phải của kẻ thù anh là một tên khổng lồ hắn to gấp 5 lần khum hắn cưỡi voi tấn công anh, đánh bay anh, anh bị em trai và tên khổng lồ tấn công anh không dám tổn thương em trai mình, anh bị cây giáo đâm xuyên tim, trái tim chế đi, sức mạnh bóng tối được giải phóng anh biến thành quái vật to lớn, tàn sát tất cả, nhưng khi tung đòn quyết định giết người em mình, con quái vật từ chính bản thân anh chợt chảy dài 2 dòng nước mắt, cơ thể anh nhỏ dần ngã quỵ xuống bên cạnh người em trai, người em đỡ cho người anh 1 đao từ con quái vật, cậu ta quay đầu lại nói với anh, tôi không nhớ ra anh là ai nhưng tôi cảm thấy anh rất quan trọng với tôi. Khum đến bên cạnh cậu ta hôn lên trán và khóc, em trai cắn nát ngón tay dùng máu vẽ lên ngực chỗ trái tim một biểu đồ, biểu đồ hiện lên ánh sáng mặt trời, trái tim của khum là một mặt trời thu nhỏ, em trai a chết. anh thiếu chết con quái vật bằng ánh sáng mặt trời. 1 nửa cơ thể bên phải là bóng tối, một nửa bên trái là ánh sáng.
"Dù màn đêm có phủ xuống bóng tối thì trái tim con vẫn là ánh sáng"

Thứ Ba, 10 tháng 4, 2018

Quảng cáo

- Nhà: Nhà dành cho chủ sở hữu vừa có thể dùng vừa có thể cho thuê -> Bán nhà + Cung cấp dịch vụ thêm như xây dựng trung tâm giải trí thương mại gần bên cạnh, phí chăm sóc bảo dưỡng + Phí quản lý, dọn dẹp +...
- Xe máy: Tranfomer -> dễ xử lý tình huống như giày patin
xa máy trở thành bộ giáp của người điều khiển, lướt qua những vật cản như giày patin, những người bạn đồng hành khác là những xe có thiế kế màu sắc khác nhau.

Thứ Tư, 14 tháng 2, 2018

Mẹ Lan

mày hư lắm, keo kiệt bủn xỉn, tao xin mấy quả ổi cũng ném đá vào đầu tao.
- Con ranh mày chửi ai thế - Cụ Quất đầu hói cả 1 mảng lớn, tay cụ lăm lăm cái cán chổi lao ra ngoài cửa.
- Con có chửi cụ đâu ạ, con chửi con ..., em của con đấy chứ.

Thứ Sáu, 8 tháng 12, 2017

Khum

Đám lửa phía sau hóa thành hàng trăm đốm lửa nhỏ, chúng bay nhanh hơn, Khum cắm đầu chạy về phía trước cậu không dám quay đầu nhìn lại.
- A... - Hơi lửa bỏng rát, mùi thịt cháy khét, đốm lửa bám lên cánh tay, Khum bị cháy đen 1 mảng lớn trên canh tay, đau đơn làm cơ mặt nó co lại, nét hung dữ hiện lên trên khuôn mặt của đứa trẻ 10 tuổi. Khum thấy đốm lửa nhỏ dần rồi tắt lịm đi, nó cháy bằng thứ vật chất gì đó chứ không thể tồn tại vĩnh cửu, càng phân chia nhỏ nó càng nhanh biến mất. 1 chút gì đó của sự hy vọng ánh lên trên mắt nó, sự sợ hãi với 1 sức mạnh vô biên, sự trường tồn vĩnh cưu của 1 thứ ma thuật mạnh mẽ nào đó đã không còn.
Những đám lửa nhỏ phía xa càng ngày càng tới gần, nhưng trông chúng không còn đáng sợ nữa, chúng nhỏ dần dù vẫn mang hơi nóng khủng khiếp, cơ thể mệt mỏi, Khum thở hồng hộc như người ta kéo bễ, quãng đường dài làm cơ thể n mệt mỏi, n bặm môi dùng răng cắn mạnh đến bật máu, cố giữ cho đầu óc tỉnh táo.
- Rắc - Chân Khum vấp phải 1 cành cây nhỏ, n ngã chúi mặt về phía trước, mặt đập mạnh lên đống bùn, bùn bám lên đầy mặt và mũi, trong miệng cũng có. Nó mở mắt thật lớn, đôi mắt không thể cam chịu

Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017

Cứng cổ

Cứng Cổ năm nay 17 tuổi rồi nhưng còn bờm lắm, cậu suốt ngày đi loanh quoanh trong làng cùng đám nhóc, nghịch ngợm phá phách. Cậu Cứng Cổ là con chú Bại Liệt và cô Gai Cột Sống, số là hồi mang thai cậu, mẹ cậu cũng ít bị đau lưng, nhưng xui thế nào ngày đấy ra đồng mò cua lại dính cơn mưa, về nhà cũng chả bệnh cảm hay sốt nhưng tự dưng lưng lại bị đau, tối ngủ cô cứ phải nằm hơi nghiêng sang 1 bên, bởi vậy lúc mới sinh cậu ra cũng thấy đầu câu nghẹo sang 1 bên, lớn lên Cứng Cổ lại bị cứng cổ, cổ cứng ngắc chả quay đi đâu được, muốn quay đi đâu là phải quay cả người nhìn cứ như cái xác sống.

Nhà Cứng Cổ ở đầu làng Bệnh Lý, ai muốn vào làng cũng phải đi qua nhà cậu, làng được xây dựng lâu rồi, ban đầu do cụ Bệnh và cụ Lý cùng tiếp quản, đến khi 2 cụ mất thì lưu lại cho đời sau, sau 2 tuần khi trưởng làng mất thì bắt đầu chọn người kế nhiệm, 2 người lớn tuổi và được trọng vọng nhất trong làng thì được lên tiếp quản. Công việc của trưởng làng cũng không có gì nhiều, ngoài việc phải quản lý nhân khẩu và giải quyết tranh chấp kiện tụng, nhưng được cái là làng này yên bình lắm chục năm nay rồi còn chưa thấy ai cãi ai câu nào nói gì đến kiện tụng, bởi thế các cụ đâm ra rảnh rỗi, hàng ngày chỉ ngồi chơi cờ và thưởng trà, thế nhưng đối với người già cuộc sống thanh bình đến thế là tốt nhất rồi.

Làng bình yên là thế nhưng có lúc cũng phải có chuyện, đấy là 1 ngày mưa gió, cậu Cứng Cổ ra đồng vồ ếch thì thấy có cô gái nằm sóng xoài ngoài ruộng, mặt xanh xao, hốc hác đúng kiểu người đói ăn, nhưng được cái là vẫn còn thở, bỏ đấy thì thấy cũng tội thế là cậu đưa về chăm, cậu đợi chừng nào lành bệnh hỏi rõ địa chỉ rồi thì đưa về nhà sau cũng chẳng muộn. Cậu nghĩ là chuyện tốt nhưng làng lại có lệ không được mang người lạ vào làng, cái lệ này cũng lâu rồi đến trước cả thời của mẹ cậu cơ, cậu biết nhưng người ta tội quá bỏ đấy thì không đành. Thế nhưng mà cậu sợ mẹ cậu lắm, cô Gai Cột Sống nổi tiếng khó tính trong làng, nhà cũng nhiều ruộng, nhiều đất cũng chả thiếu tiền, nhưng bị cái tật cứ đau lưng là cô chửi, chú Bại Liệt thì mất từ lúc Cứng Cổ còn nhỏ, nhà có 2 mẹ con không chửi cậu thì chả biết chửi ai, nên cậu sợ mẹ lắm, cái sợ của những đứa trẻ khi bị người lớn tuổi nạt.

Cậu Cứng Cổ để cô gái ở cái chòi cũ ngoài đồng, hàng ngày cậu ra đồng chăn vịt, tiện thể mang ít cháo ra cho cô gái ăn. Mấy tuần sau cô gái cũng khỏe, ngày nào cậu cũng ra đồng ngồi nói chuyện cả buổi với cô, "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén" 2 cô cậu lại thương mến nhau, cậu chả hỏi gia đình cô thế nào, mà cô cũng chả kể cho cậu nghe, cứ sống thế này suốt như 2 vợ chồng đã là vui sướng rồi.

Cái ngày cô Gai Cột Sống biết, cô mắng cậu Cứng Cổ cả đêm, sáng ra cổ họng cô khàn cả đi nói không ra tiếng, cô dắt cả cậu lẫn cô gái qua nhà cụ Huyết Áp, 2 vợ chồng cụ huyết áp là trưởng làng kế nhiệm, tính ra thì nay cụ cũng giữ chức được 5 năm rồi, ngoài việc trà, rượu ra thì cụ cũng chưa làm gì khác, nay mới sáng sớm đã nghe có người gõ cửa, chả nhẽ lại có chuyện, cái lúc cụ còn trẻ cụ cũng mong trong làng có chuyện lắm, để còn được xem làng xử chuyện nhưng mà có thấy gì đâu.

Cụ Huyết Áp chống gậy lọc cọc đi ra cửa, lưng cụ gù xuống như cái bàn, cụ ngếch đầu sang 1 bên.
- Ai gọi cửa ngoài đấy thế - Thật ra cụ cũng chả muốn hỏi, vì ở đây toàn là người trong làng, hồi còn trẻ bình thường cụ cũng chả đóng cửa, nhưng làm quan rồi mình như cái gương ai người ta cũng nhìn vào để học, đi ra đi vô mà cửa nẻo tuênh huênh người ta cười cho.
- Con Gai Cột Sống đây ạ! Con có chuyện bẩm cụ ạ! - Cái tiếng ồm ồm khàn khàn của phụ nữ, đã thế lại còn học đòi người ta nói chuyện nhỏ nhẹ, kiểu cách, đây đích thị là con bé Ho Khan cháu ông Ho Lao rồi.
Cụ cầm cái gậy đẩy thanh chắn cửa lên trên, mở cái cửa từ từ, cụ nghiêng đầu nhìn ra ngoài, mắt cụ híp híp lại, đánh cờ với ông Viễn lâu giờ nhìn cái gì gần cụ cũng thấy mờ mờ.
- Ớ cái Gai, sao lại là mày?
- Dạ, là con ạ
- Giọng mày sao thế, tao nghe lại tưởng cái Ho Khan bên nhà cụ Ho Lao - Nói rồi cụ cười cười, tiếng nghe tắc tắc như con thạch sùng, cụ bị cái tật thích nói "cái", cái gì cụ cũng thích nói cái - Vào trong này rồi nói - Vẫn cái dáng lọm khọm đấy, cụ chống gậy lọc cọc vào trong nhà, mẹ con Cứng Cổ đi theo sau.
Cụ Huyết Áp ngồi trên cái phản gỗ, 2 tay cụ chống lên gậy, đến lúc này lưng cụ mới thẳng lên được, cụ nhìn về phía cô Gai Cột Sống như có ý bảo cô nói, rồi cụ nghiêng đầu sang 1 bên dựng thẳng tai lên để nghe cho rõ, gần nhà lão Điếc có khi cụ cũng sắp điếc luôn rồi. Thế rồi hơi khom người xuống, cô Gai Cột Sống bắt đầu kể, cái giọng cô khàn khàn lại nỉ non, cụ nghe câu được câu không nhưng đại khái là chuyện Cậu Cứng Cổ muốn lấy 1 cô gái lạ, không phải người trong làng.
Cụ giơ tay lên, đầu gật gật ý là cụ hiểu chuyện rồi, rồi cụ lại trầm ngâm "cái lệ làng đã thế rồi, không bỏ được, thế nhưng mà lâu rồi làng không có cái chuyện, có cái chuyện rồi thì mang ra để cho các cụ trong làng cùng xử chuyện", cụ vẫn thích cái rôm rả khi bà con trong làng tụ tập với nhau, đã thế cụ lại là người lớn nhất làng lời cụ nói ai cũng phải nghe.
------------------
Thế rồi ngày hôm sau, cả làng Bệnh Lý bỏ hết công việc, ai cũng diện đồ mới tất tưởi đến sân đình để nghe xử chuyện. Con cháu, trai trẻ thì đến trước dọn dẹp sắp chỗ cho các cụ, nay không phải tiệc mừng cưới, cũng chả phải tân gia, thôi nôi gì cả nhưng có khi còn vui hơn cả tá những chuyện ấy đấy chứ. Rồi vợ chồng cụ Huyết Áp cũng đến, 2 bên là 2 đứa cháu trai và gái, thằng Cứng đầu năm ngoái mới lấy vợ, thằng này bằng tuổi với Cứng Cổ, 2 đứa chơi thân với nhau từ nhỏ đến lớn, bình thường Cứng Đầu cũng chả thích lo những chuyện bao đồng này, nhưng nghe bảo chuyện của Cứng Cổ nên cậu cũng đi nghe xử.
Làng xử kiện không bắt ai đứng cả, ai mỏi chân thì ngồi, ai mỏi lưng thì nằm, ai ê mông thì lại đứng, chỉ có lệ là khi xử chuyện chỉ có các cụ được nói còn thanh niên trai tráng không được trõ miệng vào. Cũng đã đến giờ, dân làng đã đến đầy đủ, ai chưa kịp đến thì vào sau cũng được, khoảng sân để hở 1 đường trống trải ở giữa, 2 cái ghế được kê ở lối đi trống này, Cứng cổ và cô gái mỗi người ngồi 1 ghế, 2 người nắm chặt tay nhau.
Cụ Huyết Áp giơ tay lên, ra hiệu để mọi người im lặng, cụ tằng hằng 1 tiếng rồi nói:
- Thưa các cụ... Thưa bà con - Vừa nói cụ vừa nhìn quanh rồi khẽ gật đầu chào - Tôi là Huyết Áp đứng đầu dòng họ Cao, mấy năm nay được bà con tin tưởng giao cho cái chức trưởng làng, nay lại có cái việc lớn thì không lớn nhỏ cũng chả nhỏ... - Cụ nghỉ 1 chút để lấy hơi, tuổi già nó khổ vậy đấy, đến nói cũng còn thấy mệt. Cụ nói tiếp:
- Chuyện là cái thằng cứng cổ... - Cụ lại ngừng 1 lúc, cụ nhìn về phía Cứng Cổ, không phải cụ mệt mà là cụ cho dân làng có thời gian tò mò bàn tán, cụ lại giơ tay lên làm dấu để mọi người im lặng - Nó yêu 1 cô gái, mà cái chuyện yêu đương là chuyện tốt đẹp, phải cái là cái gái này không phải làng mình, mà làng mình thì có cái lệ... Chứ không thì tôi cũng chả dám xía vào cái chuyện này... Nay mời các cụ và bà con đến cũng bàn bạc, xử cái chuyện này.
Cụ Huyết Áp nói xong cụ lại chắp 2 tay lên cây gậy chống, lưng lại hơi gù gù xuống. Cả đình thi thoảng lại có vài tiếng xì xào bàn tán nho nhỏ, các cụ thì cứ lặng thinh, các cụ nghĩ người già rồi thì cái gì chậm 1 chút có khi lại tốt, giả như nghĩ chậm hơn, làm chậm hơn hay nói chậm hơn 1 chút thì chắc  chắn hơn chứ không như lũ trẻ thanh niên động 1 cái là cãi nhoen nhoẻn.
- xùy... xùy...y...y - Có tiếng ai đó đang kéo điếu, giờ này mà dám kéo thuốc lào thì chỉ có các cụ, cụ Huyết Áp liếc mắt 1 vòng, cụ đưa tay lên miệng ho khan rồi nói:
- Mời cụ Ho Lao có cái lời muốn thưa với bà con - Cụ Ho Lao thả khói, mắt cụ lim dim, nghe cụ huyết áp gọi tên, cụ giật mình ho sặc sụa, lấy cái khăn mùi xoa lên che miệng, cụ thổ ra cả búng máu, nhớt dãi còn nhòe ra cả 2 bên miệng.
- Có gì mà bàn, trẻ chúng nó yêu thì cấm làm gì... Lệ làng là lệ làng... Chứ có là cái lệ làng thì... Làng muốn sửa thì cứ sửa thôi... - Cụ Ho Lao vừa nói vừa thở hổn hển, nói câu cụ lại ho 1 búng máu, con bé Ho Khan lau mãi mà không kịp, máu rơi ra cả cái áo trắng tinh của cụ.
Cụ Câm đầu lúc lắc, cụ cười khục khặc trong cổ họng, cụ ghét lão Ho Lao lắm, lão thấy cụ câm nên toàn giễu cụ, tiếng cụ cứ ú ớ trong họng chả nghe được câu gì, lão Ho Lao thấy thế thì càng cười tợn, lão cười thì lại ho, ho cả ra máu mà vẫn cứ cười. Bà Điếc vợ cụ Câm ngồi ngay bên cạnh, lưng bà bị gù u lên cả cục, bà nhai trầu tóp tép trong miệng, thấy cụ Câm cứ cười khục khặc trong cổ, đầu lúc lắc, mắt cụ híp lại, lâu lâu lại liếc về phía bà U Nang bên cạnh, bà thấy khó chịu lắm.
- Này... Ông cười cái gì... Đừng có mà đong đưa nhau trước mặt tôi - Mặt bà Điếc hầm hầm, mắt bà lườm cụ Câm rồi lại gườm gườm bà U Nang.
Càng nhìn càng tức, bà Điếc vung tay tát thẳng mặt cụ Câm - Bốp - Tiếng vang cả đình, mặt cụ Câm xoay nửa vòng, đầu luc lắc rồi cắm thẳng xuống cái phản, tay cụ quơ trúng cái ấm trà, ấm rơi xuống đất vỡ loảng xoảng, nước trà văng tứ tung. Cụ Đột Quỵ nghe tiếng vỡ giật nảy mình, cụ quay đầu lại bị nước trà nóng văng vào mặt, thở gấp vài tiếng rồi cụ lăn đùng ra đất. Cả đình nhốn nháo cả lên.